1,全文和拼音:
《liángzhōucí》
《凉州词》
huáng hé yuǎn shàng bái yún jiān 黄 河 远 上 白 云 间 , yī piàn gū chéng wàn rèn shān 一 片 孤 城 万 仞 山 。 qiāng dí hé xū yuàn yáng liǔ 羌 笛 何 须 怨 杨 柳, chūn fēng bù dù yù mén guān 春 风 不 度 玉 门 关 。
huáng hé yuǎn shàng bái yún jiān,yī piàn gū chéng w àn rèn shān黄河远上?云间,??孤城万仞?。
qiāng dí hé xū yuàn yáng liǔ,chūn fēng bù dù yù mén guān羌笛何须怨杨柳,春风不度?门关。
这?诗写戍边?兵的怀乡情。写得苍凉慷慨,悲?不失其壮,虽极?渲染戍卒不得还乡的怨情,但丝毫没有半点颓丧消沉的情调,充分表现出盛唐诗?的豁达?阔胸怀。
